Bài phát biểu đầu tiên của tôi ở ngoài Trung Quốc: Điều tồi tệ nhất về Trại Lao động

My First Speech outside China: The worst thing about the Labour Camp was translated into Vietnamese by Ha Nguyen
Ảnh: Jennifer cho bài diễn văn trước công chúng lần đầu tiên sau khi cô trốn khỏi Trung Quốc (Nguồn Blog của Jennifer Tăng ở Brisbane, Queensland, Australia (Jennifer Zeng’s blog 曾錚的博客 in Brisbane, Queensland, Australia)
Tên tôi là Jennifer và tôi đến từ Trung Quốc đại lục. Đây là lần đầu tiên tôi đến Úc. Tôi tốt nghiệp một trong những trường đại học tốt nhất ở Trung Quốc với Bằng Thạc sỹ về Khoa học. Sau khi tốt nghiệp, tôi đã làm việc với tư cách là một nhà nghiên cứu và sau đó là tư vấn đầu tư. Năm 1997, sau khi bị viêm gan C trong 5 năm, thì trong đó 4 năm tôi không thể làm việc, tôi bắt đầu tập Pháp Luân Công. Còn được gọi là Pháp Luân Đại Pháp, Pháp Luân Công là một thực hành thiền định cổ xưa để cải thiện cơ thể, trí óc và tinh thần. Nó dựa trên các nguyên lý vũ trụ là ‘Chân Thiện Nhẫn’. Sau khi thực hành chỉ một tháng,bệnh  viêm gan C của tôi biến mất, sức khỏe của tôi đã trở lại, và chí ít tôi lại một lần nữa đã có sức khỏe. Thật khó để mô tả tôi hạnh phúc đến thế nào.
Nhưng thảm họa xảy ra vào tháng 7 năm 1999, chính phủ đã quyết định cấm Pháp Luân Công. Từ lúc đó hàng ngàn học viên Pháp Luân Công đã phải chịu đựng cuộc bức hại tàn nhẫn nhất
Vào khoảng 2 giờ sáng ngày 13 tháng 4 năm 2000 khi tôi vẫn đang ngủ say, tôi đã bị cảnh sát bắt ra khỏi nhà và đã bị gửi đến trung tâm giam cầm lần thứ ba, mà không có bất kỳ lời giải thích nào từ phía cảnh sát. Vài ngày sau, cảnh sát cho tôi xem một bức thư mà tôi đã viết cho bố mẹ chồng tôi. Trong bức thư này,tôi đã cố gắng giải thích cho họ lý do tại sao tôi vẫn tiếp tục tập Pháp Luân Công. Lá thư này đã bị cảnh sát chặn lại trên internet khi nó đang được gửi qua email. Bởi vì lá thư này và vì tôi từ chối vu khống Pháp Luân Công, nên tôi bị kết tội giam giữ trong trại lao động một năm.
Trong suốt một năm đó, tôi đã phải chịu đựng và chứng kiến ​​sự đối xử vô nhân tính các kiểu khác nhau không thể tưởng tượng được bởi nhiều cảnh sát và những tội phạm khác được khuyến khích phải tra tấn chúng tôi để “cải tạo” chúng tôi. Tôi bị đánh đập và cho điện giật đến khi bất tỉnh. Tôi phải đứng và ngồi xổm mười sáu tiếng mỗi ngày. Ngoài ra, tôi bị buộc phải lao động nặng nhọc không thể chịu đựng nổi, không được tắm giặt trong thời gian dài và không được ngủ … có thể kể tên hàng chuỗi các cực hình. Chúng tôi thậm chí còn bị bắt buộc phải nhìn các học viên khác đang bị tra tấn. Có một trường hợp, một nữ học viên chưa lập gia đình mới hai mươi tuổi đời đã bị tên lính gác nam trói vào một chiếc ghế và dùng dây điện đặt lên đầu, vào ngực và các bộ phận sinh dục cho đến khi cô gái mất kiểm soát đại tiểu tiện.
Đôi khi chỉ tiêu lao động nặng đến nỗi tôi thậm chí không dám rửa tay sau khi đi vệ sinh, vì tôi không thể để tốn thời gian thậm chí tới vài phút. Tôi gần như mệt mỏi đến kiệt sức. Thật thú vị là hầu hết các sản phẩm chúng tôi làm trong trại lao động đã được xuất khẩu ra nước ngoài. Có thời chúng tôi đã làm ra 100.000 con thỏ đồ chơi quảng cáo cho một công ty đa quốc gia nổi tiếng. Các tù nhân tất nhiên không được trả bất cứ thù lao nào. Thay vì thế, chúng tôi còn thường xuyên bị buộc phải làm việc từ 5 giờ 30 sáng đến 3 giờ sáng ngày hôm sau để đạt được chỉ tiêu sản phẩm giao cho chúng tôi. Đôi khi chúng tôi không được phép ngủ tí nào cả. Nếu tôi không tập Pháp Luân Công và có sức khoẻ tốt, tôi không thể hình dung nổi làm thế nào để tôi có thể sống sót qua tất cả những điều này.
Điều tồi tệ nhất về Trại lao động là để được tự do đúng thời hạn, cuối cùng tôi buộc phải ký vào cái gọi là ” thư cải tạo” chống lại ý chí riêng của mình. Đối với tôi, hành động này là không thể tha thứ và đáng xấu hổ ngoài tầm mô tả. Sau đó, lương tâm bản thân tôi đã bị ám ảnh một cách tàn nhẫn suốt ngày và đêm. Loại đau khổ này cảm cảm giác thấy tồi tệ hơn là bị giết hại hoặc thậm chí bị hãm hiếp.
Sau khi tôi đến Úc và kể câu chuyện của tôi cho một số người phương Tây tốt bụng ở đây, nhiều người trong số họ đã hỏi tôi một câu hỏi tương tự: “Tại sao chính phủ làm tất cả những điều này đối với những người tin vào ‘chân, thiện,nhẫn và thực hành thiền định và các bài tập an hòa? ” Nhưng người dân Trung Quốc thì hiếm khi hỏi tôi câu hỏi này bởi vì họ biết bản chất của một chế độ độc tài rõ hơn. Chính bản thân họ, cha mẹ hoặc ông bà của họ đã từng bị chịu đựng những hành vi ngược đãi khác nhau bởi chính phủ này. Họ biết một chính phủ có thể bắn vào các sinh viên và công dân của chính họ giống như họ đã làm trong vụ thảm sát ở Thiên An Môn năm 1989, thì có thể làm bất cứ điều gì. Những người phương Tây tốt bụng không có trải nghiệm sống ở một đất nước mà những quyền cơ bản của con người không được tôn trọng thì không thể hiểu được tại sao chính phủ Trung Quốc lại muốn “tiêu diệt” Pháp Luân Công, giống như tôi hoặc bất cứ ai không thể tưởng tượng được làm sao mà những kẻ khủng bố lại chế ngự được thần kinh khi chúng đang nhằm thẳng tới Trung tâm Thương mại Thế giới, trong khi biết rằng chúng cũng sẽ bị giết chết. Sao mà chính phủ này lại có thể bức hại và khủng bố hàng triệu người vô tội, những người bảo vệ  những tín ngưỡng về sự yên bình, an hòa…những tín ngưỡng phổ quát và là nền tảng của một thế giới nhân văn và an toàn! Nhiều người tin rằng lý do chính của cuộc bức hại đó là các học viên Pháp Luân Công đã vượt quá số đảng viên Đảng Cộng sản. Khi lòng đố kỵ không thể chuyển đổi thành sự tử tế và có lý trí, hợp lẽ phải, nó có thể dễ dàng phát triển thành cái ác, và những kẻ xấu sẽ xem những người tốt như kẻ thù của họ.
Thật ra, với đặc tính phi chính trị và không bạo lực của Pháp Luân Công, chúng tôi chưa bao giờ tham gia bất kỳ hoạt động nào chống chính phủ. Cá nhân tôi không chống lại Chính phủ này theo đúng nghĩa.Trên thực tế tôi là thành viên của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Nhưng những điều mà chính phủ hiện thời này đang làm, do Chủ tịch Giang Trạch Dân lãnh đạo, là sai và là việc độc ác. Tất cả những gì chúng tôi yêu cầu là quyền con người căn bản để thực hành niềm tin của chính chúng tôi. Nhưng hàng trăm nếu không nói là hàng ngàn học viên đã mất mạng vì cái quyền cơ bản này, cùng với hàng triệu người bị mất đi tự do của họ. Ngay bây giờ, vào lúc này, hàng chục ngàn đồng tu của tôi đang phải chịu đựng, thậm chí chết trong các nhà tù khác nhau hoặc các trại lao động ở Trung Quốc …. đang đau khổ và đang chết trong sự im lặng. Trong số họ có em gái của tôi. Bởi vì những nguyên tắc trong tu luyện của chúng tôi dạy bất bạo động trong mọi hoàn cảnh, tôi sợ nếu người dân Trung Quốc và trên thế giới không biết được Sự thật này, thì một thảm hoạ về nhân đạo khác có thể xảy ra. Điều này có thể được chấm dứt nếu Chính phủ Trung Quốc hiểu rõ rằng Pháp Luân Đại Pháp không có làm chính trị và thực sự là tốt cho xã hội.
Tôi rất vui vì hôm nay tôi được trao một cơ hội để phát biểu tại đây. Điều tồi tệ nhất về Trung Quốc là tất cả các phương tiện truyền thông đều nằm dưới sự kiểm soát chặt chẽ của chính phủ này. Tất cả những điều xấu xa, độc ác mà chính phủ nói về Pháp Luân Công đều là những lời dối trá. Họ thậm chí đã đi quá xa để tạo ra một sự kiện tự thiêu giả mạo ở Quảng trường Thiên An Môn , vì họ không tìm thấy bất cứ gì sai trái về Pháp Luân Công. Chỉ có những người đang bị làm cho lầm lạc, mê muội vô cùng trên toàn thế giới mới có thể khiến cho chính phủ Trung Quốc tiếp tục biện minh cho cuộc bức hại tàn bạo của họ dài như thế. Thật xấu hổ cho nền văn minh của cả thế giới chừng nào cuộc khủng bố tà ác này vẫn được phép tiếp diễn. Vì vậy, tôi ở đây để kêu gọi sự giúp đỡ của tất cả những người tốt bụng, đặc biệt là những người làm việc trong giới truyền thông. Tôi cần sự giúp đỡ của bạn để kể câu chuyện của tôi và câu chuyện của hàng triệu người vô tội cho công chúng, cho gia đình và bạn bè của các bạn. Xin vui lòng cung cấp sự hỗ trợ tinh thần của bạn bằng cách ký vào bản kiến ​​nghị ngăn chặn cuộc bức hại ở Trung Quốc, bằng cách viết thư cho các đại diện của chính phủ của bạn và yêu cầu họ lên tiếng chống lại những vi phạm nhân quyền ở Trung Quốc. Bằng cách đó, bạn sẽ cứu được mạng sống hàng ngàn , hàng ngàn người cao quý và vô tội, mang lại hạnh phúc và bình an cho họ và người thân của họ.
Cảm ơn các bạn, …. Cảm ơn các bạn bằng tất cả trái tim của tôi.
Tháng 10, 2001, tại Brisbane, Úc
Copied from:


https://nguyenthienha.wordpress.com/2017/06/30/bai-phat-bieu-dau-tien-cua-toi-o-ngoai-trung-quoc-dieu-toi-te-nhat-ve-trai-lao-dong/

Comments

Popular posts from this blog

Jennifer’s Photo Stories (16) 曾錚的圖片故事(16)

看川普國家祈禱早餐會演講有感

一道簡單而可怕的數學題